2 posts tagged “bai dang bao”

| BENAZIR BHUTTO |
Cựu Thủ tướng Pakistan Benazir Bhutto, Nữ thủ tướng đầu tiên của một nhà nước Hồi giáo
đã bị ám sát khi bà đang đọc diễn văn tranh cử tại thành phố
Rawalpindi. Bà Bhutto bị bắn vào cổ bởi một kẻ mang bom tự sát trong
người, và tên này đã kích nổ ngay sau khi nổ súng. Tình hình Pakistan
trở nên thêm căng thẳng sau vụ đánh bom nhắm vào một chính trị gia có
tinh thần ôn hòa và dân chủ này, nhất là tại hai thành phố Karachi và
Peshawar. Cả thế giới đã đồng loạt lên án vụ ám sát dã man này.
1. Benazir Bhutto had addressed a rally of thousands of supporters in Rawalpindi's Liaqat Bagh Park 2. As her convoy was leaving the park via the rear gate onto Murree road, she was shot twice in the neck and chest 3. The gunman then blew himself up killing at least 16 people 4. Ms Bhutto was taken to Rawalpindi General Hospital, but was pronounced dead at 1816 local time.
Trở về trong tang thương Sau nhiều tháng vận động dư luận trong cũng như ngoài nước, chuyến hồi hương sau 8 năm lưu vong của cựu Thủ tướng Benazi Bhutto vào ngày 18.10 đã hâm nóng niềm tin cho hàng trăm ngàn đảng viên PPP (Đảng Nhân dân Pakistan) do bà lãnh đạo và cả cho những người dân Pakistan ủng hộ bà. Giữa tiếng hoan hô vang dội khi bước xuống phi trường Karachi, cũng là tên thành phố lớn nhất của Pakistan, bà Bhutto đã bật khóc khi đặt đôi chân xuống mảnh đất quê hương. Đoàn xe của bà đi giữa đám đông hàng trăm ngàn người chờ đón từ phi cảng đến trung tâm thành phố Karachi, nơi bà sẽ đọc bài diễn văn chào mừng và cám ơn người dân đã thương mến, ủng hộ gia tộc Bhutto trong nhiều thập niên qua.
Bà Benazi Bhutto Thế nhưng, niềm vui chưa đến thì 15 phút sau, chiếc xe chở bà và đoàn tùy tùng, bảo vệ đã bị xe bom tự sát tấn công. Hai tiếng nổ long trời đã giết chết khoảng 140 người, làm bị thương gần 400 người, trong đó có một số công chức, cảnh sát, cận vệ của PPP. May mắn, bà Bhutto thoát nạn, xe của bà chỉ bị vỡ kính. Đây là một vụ đánh bom tự sát lớn nhất tại Pakistan từ trước tới nay. Được biết, trước ngày trở về, bà Bhutto đã từng được chánh phủ Pakistan của Tổng thống Pervez Musharraf cảnh báo phải đề phòng các phần tử Hồi giáo cực đoan. Bà vẫn giữ nguyên quyết định trở về bất chấp hệ quả. Nhưng lời phát biểu của bà: “Tôi không nghĩ người Hồi giáo sẽ tấn công một phụ nữ như tôi. Vì họ biết rằng họ sẽ xuống địa ngục nếu làm thế” cho thấy bà không lường hết được tình hình. Đối với các thành phần Hồi giáo cực đoan, một phụ nữ không thể lãnh đạo đất nước, huống chi Bhutto còn bị kết tội là thân Tây phương, là tay sai của Mỹ. Họ đã kết án tử bà và đây mới chỉ là màn dạo đầu. Những tuyên bố của bà Bhutto gần đây như không nương tay cho đám tàn quân Taliban xâm nhập phá hoại đất nước Pakistan, thậm chí có thể nhờ quân đội Mỹ phối hợp hành quân truy lùng Taliban, đã làm cho những kẻ dân tộc chủ nghĩa và cực đoan Hồi giáo tức giận.
Taliban Dù chưa có tổ chức khủng bố nào đứng ra lãnh nhận hành động cố sát này, nhưng giới tình báo tin rằng, thủ phạm chính là những phân tử thân cận với phiến quân Taliban và Al Qaeda. Theo các nhà bình luận chính trị, bà Bhutto được Mỹ dàn xếp hòa giải với Tổng thống Musharraf để chia quyền, khi uy tín của Musharraf đã xuống dốc trong thời gian qua, từ sau vụ Ngôi đền Đỏ và việc sa thải rồi lại phục chức cho một viên chánh án Tòa Tối cao nhiều uy lực. Trước khi trở về, bà đã được tổng thống Musharraf miễn tố tội tham nhũng trong thời gian bà còn giữ chức Thủ tướng trước năm 1999 (bà Bhutto lưu vong khi Tướng Musharraf đảo chánh chính quyền dân cử của Thủ tướng Nawar Sharif, lãnh tụ Đảng Hồi giáo Pakistan và thiết lập chính quyền quân đội). Nhờ bà Bhutto, Musharraf sẽ có thêm hậu thuẫn của đảng PPP. Dự trù bà sẽ nắm ghế Thủ tướng trở lại trong cuộc tổng tuyển cử vào đầu năm 2008. Yêu sách quan trọng nhất của bà là Tổng thống không được giữ chức tư lệnh quân đội. Một quá trình dân chủ hóa đầy bạo lực Tháng 3.1977, chính phủ dân sự đầu tiên của Pakistan được người dân bầu lên, nhưng đảng PPP chiến thắng của ông Zulfika Bhutto bị cáo buộc gian lận. Dân chúng nổi dậy chống đối dẫn tới một cuộc đảo chánh vào ngày 5.7.1977 do tướng Mohammed Zia ul-Hag cầm đầu. Zulfika bị xử tử vào ngày 4.4.1979, bất chấp sự phản đối của thế giới và PPP. Zia tự phong tổng thống của chính phủ độc tài thân Mỹ cho tới ngày 19.8.1988, ông ta bị chết trong một tai nạn máy bay của Không lực Pakistan. Dân chủ được tái lập, cuối năm 1988, Benazir Bhutto, con gái của Zulfika ra tranh cử và thắng lớn. Bà trở thành Thủ tướng Pakistan. Năm 1993 Bhutto lại nắm chức Thủ tướng lần nữa và cả hai lần chính phủ của bà đều bị giải tán và bà bị cáo buộc tội tham nhũng. Sau đó, phe đối lập của Nawar Sharif lên làm thủ tướng.
Ông Nawar Sharif Ngày 12.10.1999, Tướng Pervez Musharraf đảo chánh Sharif và thành lập chính quyền quân sự. Tình báo Pakistan cũng công khai giúp Taliban từ căn cứ bên Pakistan lên nắm quyền tại Afghanistan. Nhưng sau thảm kịch 9.11 tại Mỹ, Pakistan trước áp lực của Mỹ phải cắt đứt quan hệ với Taliban và trở thành đồng minh số 1 của Mỹ trong cuộc chiến chống khủng bố. Để trả ơn, Mỹ bãi bỏ lệnh cấm vận áp đặt khi Pakistan thử bom nguyên tử năm 1998, đồng thời giảm nợ và giúp chính phủ Musharraf xây dựng kinh tế. Ngày 13.12.2001, một vụ đánh bom tự sát trước quốc hội Ấn Độ làm chết 14 người đã dẫn đến hệ quả hai nước Ấn Hồi đưa cả trăm ngàn quân áp sát biên giới, sửa soạn giàn phóng vũ khí nguyên tử để dọa nhau. LHQ gây áp lực buộc 2 bên phải thoái binh. Tháng 11.2003, Pakistan và Ấn Độ đạt được thỏa hiệp ngưng bắn tại vùng tranh chấp Kashmir sau hơn 14 năm giao tranh đẫm máu, giúp hàng triệu gia đình ly tán được đoàn tụ kể từ sau năm 1947. Tháng 2.2004, khoa học gia Abdul Qadeer Khan, cha đẻ ngành hạt nhân của Pakistan bị tố cáo bán bí mật nguyên tử cho CHDCND Triều Tiên, Iran và Libya. Musharraf đã buộc nhà khoa học này phải xin lỗi thế giới là hành động do cá nhân, chứ không hề dính líu tới chính phủ, đồng thời xin tha thứ cho hành động nguy hiểm của ông. Nhưng đối với Pakistan, ông vẫn là một anh hùng. Cũng dưới áp lực của Mỹ, Musharraf đưa 80.000 quân vào vùng rừng núi hiểm trở giáp giới Afghanistan để tiễu trừ quân khủng bố Al Qaeda, làm thiệt mạng hơn 800 quân nhân, nhưng kết quả rất kém. Cuối năm 2006 khi quân Taliban ồ ạt đột nhập miền đông Afghanistan, giới tình báo phương Tây nghi ngờ Musharraf bật đèn xanh, nhưng phía Pakistan bác bỏ. Tháng 9.2006, Musharraf ký hiệp ước sống chung hòa bình với 7 tổ chức dân quân, đại diện cho cái gọi là “Pakistan Taliban” và rút quân Pakistan khỏi vùng biên giới, để cho Taliban tự trị với điều kiện không được xâm nhập vào lãnh thổ Afghanistan hoặc tấn công quân đội Pakistan. Thỏa hiệp này bị phương Tây chỉ trích là giúp tàn quân Taliban và tổ chức khủng bố Al Qaeda xây dựng lục lượng. Sau đó, Musharraf còn bị hai “nạn”: vụ tấn công Ngôi đền Đỏ bị các phần tử Hồi giáo cực đoan chiếm giữ tại thủ đô và vụ bãi chức (rồi phục chức do dân biểu tình phản đối) chánh án Tòa tối cao.
Tổng thống P. Musharraf và ngoại trưởng Mỹ Tháng 8.2007, Tòa Tối cao chấp thuận cho 2 cựu thủ tướng lưu vong Nawarz Sharif và bà Bhotto hồi hương để tranh cử. Thế nhưng, 1 tháng sau, khi Sharif vừa đáp xuống sân bay Pakistan thì bị bắt và bị trục xuất. Ngày 6.10 Musharraf thắng cử tổng thống nhiệm kỳ 3 một cách dễ dàng, vì phe đối lập tại quốc hội tẩy chay không tham gia cuộc bầu cử. Nhưng ông còn phải chờ Tòa án Tối cao ra phán quyết cuối cùng thì việc thắng cử mới có hiệu lực. Và chính trong khi chờ phán quyết này và sau khi xảy ra vụ đánh bom bà Bhutto, Musharraf đã ban hành tình trạng khẩn cấp, bãi chức và quản thúc chánh án Tòa Tối cao không cùng cánh với mình, viện lý do để bảo đảm an ninh cho đất nước. Bà Bhutto cũng bị quản thúc tại gia hai lần trong một thời gian ngắn, để tránh việc bà huy động hàng trăm ngàn người biểu tình từ thành phố Lahore đến tủ đô Islamabad để đòi bãi bỏ tình trạng khẩn cấp. Tình hình căng thẳng đến nỗi bà Bhutto tuyên bố ngưng các cuộc nói chuyện chia sẻ quyền lực với Musharraf. Trước áp lực của Mỹ, Musharraf đồng ý sẽ sớm bãi bỏ tình trạng khẩn cấp và vẫn xúc tiến bầu cử Quốc hội vào tháng đầu năm 2008. Tình hình Pakistan vẫn còn tiềm ẩn những diễn biến mới khó lường, mà cuộc đối đầu giữa Musharraf và Bhutto sẽ là điểm mấu chốt. Muzharaf thôi chức tư lệnh quân đội, tình trạng khẩn cấp được bãi bỏ vào giữa tháng 12. Cả đảng của ông Sharif lẫn bà Bhutto đều quyết định tham gia tranh cử sau khi không đạt được thoả thuận tẩy chay bầu cử. | ||||
Wittaya Supatanakul, cố vấn về chiến lược Việt Nam của Ngân hàng Bangkok (BB):
NĂM ĐIỀU PHẢI BIẾT NẾU MUỐN KINH DOANH THÀNH CÔNG TẠI VIỆT NAM
O O O O O O
Học được nền văn hoá và hiểu rõ khả năng cạnh tranh của sản phẩm sẽ giúp các nhà đầu tư vào thị trường tiêu dùng Việt Nam thoát được những cái bẫy chết người.
O O O O O O
Khi các doanh nhân Thái Lan tiếp tục hướng về Việt Nam như điểm đầu tư mới, nhiều chuyênviên cảnh báo rằng làm ăn tại đất nước vừa mở cửa hội nhập ra thế giới này có thể là “con dao 2 lưỡi” (double-edged sword). Làm đúng có nghĩa là trúng sổ xố (jackpot) còn đáp sai nơi có thể làm rúng động cả một doanh nghiệp. Là môt người làm ăn tại Việt Nam khá lâu, tôi muốn có lời khuyên cho các doanh nhân Thái Lan nào đang có ý dịnh đổ tiền vào Việt Nam.
Kinh doanh tại Việt Nam có thể dễ hay khó là tùy vào năm hiểu biết cơ bản sau:
- Biết bản chất sản phẩm của bạn sẽ bán tại Việt Nam.
- Biết khả năng kinh doanh của bạn.
- Biết về nền văn hoá đất nước này.
- Biết những thói quen lao động và tiêu thụ của người Việt.
- Biết luật lệ.
Nhiều yếu tố cần phải xem xét khi bạn chọn phương cách khởi đầu và điều hành doanh nghiệp tại Việt Nam. Trong số các vấn đề bạn luôn phải lưu ý trong đầu là qúa khứ thuộc địa của đất nước này và tác phong tiêu thụ của người dân. Theo lịch sử ghi nhận, Việt Nam bị TQ cai trị 1.128 năm, 85 năm sống dưới ách thực dân Pháp và sau đó là vướng vào cuộc chiến tranh của Mỹ trong 18 năm. Ngày 30.4.1975 Việt Nam hoàn toàn thống nhất và năm 1986 Việt Nam bắt đầu mở cửa cho đầu tư nước ngoài thông qua quốc sách đổi mới.
Điều mà bất cứ doanh nhân nào cũng phải tự hỏi cho thật kỹ trước khi vào làm ăn tại Việt Nam là: Sản phẩm của bạn có độc đáo không, có thế mạnh riêng biệt không và cách nào tốt nhất đề tiếp thị chúng. Nếu không trả lời được câu hỏi này, thì khi cạnh tranh với các sản phẩm địa phương bạn sẽ phải vô cùng chật vật giống như leo dốc (uphill task) mà thường là sẽ thua.
Ví dụ, các doanh nhân Thái Lan đều thấy rằng loại nước uống tăng lực như Red Bull xuất xứ tại Thái bán rất chạy ở Việt nam và lợi nhuận thu về cao. Nhưng ít người biết tại sao chúng lại bán chạy. Sự thật khá đơn giản: Không giống với những nước khác như Thái Lan, trên sản phẩm nước tăng lực bán tại Việt nam không có những cảnh báo về các nguy cơ của chúng; ví dụ như ảnh hưởng đến phụ nữ có thai hay uống qúa mức cho phép mỗi ngày. Nước tăng lực phổ thông đến nỗi có người uống nó cả vào buổi sáng thay cho cà phê. Các công ty địa phương cũng hiểu được tiềm năng khổng lồ của nước tăng lực nhưng lại không thể cạnh tranh vớiThái Lan, dù sản phẩm của họ rẽ hơn, ngon hơn và bề ngoài bắt mắt hơn.
Việc xin giấy phép cho sản phẩm sắp đưa vào sản xuất tại Việt Nam cũng rất quan trọng. Nếu bạn chậm chân, nhãn hiệu đăng ký của bạn có thể đã bị sao chép hoặc bị ai đó đăng ký trước khi bạn gửi đơn. Như vậy, bạn sẽ không còn cơ hội tiếp thị sản phẩm của mình dù nó ra đời trước tại Thái Lan. Bạn có thể phải bỏ ra một số tiền và thời gian đáng kể để dàn xếp lấy lại nhãn hiệu hoặc phải thay đổi nhãn hiệu, khiến cho việc tiếp thị sẽ hết sức khó khăn. Bộ Thương mại Thái Lan có thể tư vấn cho bạn vấn đề này, nhưng ai chậm chân vẫn “chết”. Quá trình tranh chấp nhãn hiệu tại Việt Nam thường kéo dài tốn kém, và chính bạn phải giữ vai trò điều tra và thu thập chứng cứ về ăn cắp nhãn hiệu chứ chẳng phải ai khác. Trong số các sản phẩm của Thái bị xâm phạm tác quyền tại Việt nam có thuốc trị cảm cúm Tiffy và cả nước tăng lực Red Bull.
Văn hoá Việt Nam có nhiều nét tương đồng với văn hóa TQ do Việt Nam bị TQ đô hộ quá lâu. Người Việt thấm nhuần tư tưởng Khổng giáo và coi trọng gia đình, con cái, người lớn tuổi. Hiểu được điều này, các doanh nhân Thái lan tinh tế không chỉ ghé thăm khách hàng chủ lực của họ mà còn thăm luôn cả những bậc trưởng thượng trong gia đình họ vào những dịp đặc biệt như đầu năm mới âm lịch chẳng hạn. “Nhập gia tuỳ tục” cũng là một lời khuyên không thể bỏ qua nếu bạn muốn thành công tại Việt Nam.
Và lời khuyên cuối cùng của tôi là: hai mầu sắc được không ít người Việt Nam xem như điềm lành là: mầu đỏ và mầu đồng.
(Theo Doing business successfully in Vietnam, của Wittaya Supatanakul, cố vấn Việt Nam vụ của Ngân hàng Bangkok Bank và là tổng quản trị chi nhánh TP. HCM của ngân hàng này trước khi trở thành cố vấn về chiến lược Việt Nam của ngân hàng. Bài đăng trên Bangkok Post tháng 12.2007)


Pakistan là một đất nước có bề dày lịch sử, diện tích rộng gấp đôi bang
California của Mỹ, Bắc giáp Trung Quốc, Nam giáp biển Ả rập (Arabian
Sea), Tây giáp Afghanistan và Iran, Đông giáp Ấn Độ. Dân số Pakistan
khoảng 170 triệu người; 97% theo Hồi giáo (77% theo giáo phái Sunni,
20% theo giáo phái Shiite); 3% theo đạo Hindu và đạo Thiên Chúa. Trước
1947, Pakistan là một phần của tiểu lục địa Ấn Độ. Sau ngày giành được
độc lập từ tay người Anh (14.8.1947), vì khác biệt và tranh chấp tôn
giáo giữa đạo Hindu và đạo Hồi, Pakistan tách khỏi Ấn để trở thành một
quốc gia riêng, mở ra một trang sử mới cho vùng Nam Á, đồng thời cũng
ảnh hưởng tới nền an ninh chung của thế giới. Nước Pakistan mới gồm
Đông Hồi (giáp Ấn Độ và Myanmar) và Tây Hồi (tức Pakistan hiện nay). 25
năm sau với những cuộc nội chiến đẫm máu, ngày 26.3.1971 Đông Hồi nghèo
hơn tách khỏi Tây Hồi, trở thành nước độc lập với tên gọi mới là
Bangladesh. Từ sau ngày độc lập, Ấn Độ và Pakistan đã phát động cuộc
tranh chấp vùng lãnh thổ Kashmir. Bốn cuộc chiến đẫm máu xảy ra vào
những năm 1949, 1965, 1971, 1999. Đến nay Kashmir vẫn là lò lửa trong
quan hệ giữa hai nước có tiềm năng hạt nhân này.