1 post tagged “van hoc”
-
Năm giờ rưỡi chiều,
Gác chuông nhà thờ Mạc Ti Nho đổ ngả nghiêng.
Và em buồn rũ rượi.
Đếm những viên sỏi bên đường chờ đợi.
Không chắc gì những ngày đói sẽ qua…
(Thơ Biên Thùy)
O O O O O

Thành phố đầu mùa mưa chịu đựng cảnh mất điện và cái nóng ghê hồn. Người ta dồn hết ra đường, ngồi đầy những quán sá, dưới những hàng cây hay trong công viên cố hứng lấy chút gió mát. Tin tức dự báo cho biết thời tiết chẳng có triển vọng gì trong 10 ngày tới. Những cơn dịch bệnh nối tiếp nhau, từ Sarc đến cúm gà, lở mồm long móng, heo tai xanh, dù xảy ra ở nơi khác cũng khoác lên thành phố một vẻ mặt đau ốm, mệt mỏi. Làm như chưa đủ, thành phố còn được bồi thêm bởi những cơn đỏng đảnh của thị trường chứng khóan, những cơn địa chấn gía vàng và cơn điên địa ốc khiến nó vốn đã mang sẵn bệnh vàng da thiếu vitamin lại thêm bệnh viêm gan mạn tính.
Mặc cho những lo toan của lũ tiện dân về một mùa làm ăn thất bát, cố vớt vát lại bằng những cuộc đình công đòi tăng lương hay giảm bớt thực đơn; những kẻ giầu tiền lắm của vẫn ngồi trên những chiếc xe hơi, đầu vuốt nước hoa bóng lộn như mông con gái, mặt kên kiệu như vú thiếu nữ lao vun vút ra ngoại ô với tốc độ chóng mặt để trốn cái nóng. Thành phố là vậy, luôn dầy rẫy nhưng xung khắc, kẻ thiếu người thừa; kẻ thì truy tìm, người lo chạy trốn.
Vẫn cái mũ lụp xụp trên đầu che kín hai vành tai, đôi giầy vẹt gót phát ra tiếng kêu lép bép ma quái ở mỗi bước đi. Chiếc áo măng tô xám tro gián nhấm dị dạng. Hai bàn tay xương xẩu thọc vào túi quần bất cần đời. Điếu thuốc Pall Mall xanh gắn lưòi biếng trên môi chực chờ rơi xuống nhưng chẳng thể rơi. Cặp mắt lờ đờ vô hồn vô sắc. Sơn bước đi như dừng tại chỗ. Đi đâu? Làm gì? Không mục đích. Trán in hình rẽ quạt ra vẻ đăm chiêu suy tư cật lực mà thật ra chẳng nghĩ suy gì, trống rỗng, đặc nghẹt. Vô tâm. Chỉ tại thiếu ăn mà dơ hình dị dạng.
Cứ như thế, Sơn đã đi dạo hết một vòng qua khu phố này. Đường lớn, đường nhỏ. Ngõ hẻm. Nơi buôn bán sầm uất, chỗ bình dân. Vùng an ninh tuyệt đối của giới trưởng gỉa nhà giàu và nơi tá túc của bọn tứ chiếng giang hồ. Cứ thế, hai thế giới đối kháng sống chung với nhau. Nhưng khi có một tin tức gì nóng hổi mang tính cấp báo thì cả thành phố hợp làm một, cùng luận bàn, đấu khẩu, dữ dằn như sắp giết người, như Từ Hải chuẩn bị cứu Thúy Kiều, như Chằn tinh Shrek chuẩn bị cứu Công chúa Fiona, rồi vài ngày sau đâu lại vào đấy. Tất cả mọi người suội lơ như vừa trải qua một trận ốm nặng mà không có ai chết. Thành phố vẫn tự chuyển động theo cách riêng của nó mà không cần cỗ máy vận hành ở trung tâm.
Sơn đánh một vòng là gặp đủ mọi hạng người. Trưởng gỉa có, đói ăn có, thầy tu có, lưu manh có, trộm cướp có, gái điếm có. Tất cả tạo nên vẻ đặc thù của một thành phố công nghiệp đang phát triển. Thật ra thì Sơn không đi mãi. Có những lúc Sơn đột ngột dừng lại trước một cửa hàng nào đó, trưng bày những sản phẩm bóng lộn, đẹp mắt. Hoặc quan sát một bồn hoa ở góc công viên. Nhưng nếu có ai hỏi Sơn đã thấy gì thì anh ta đã hỏi lầm người. Bởi Sơn nào có thấy gì đâu. Sơn dừng lại như một phản xạ tư nhiên, như một khoảnh khắc vô tri, một phút im lặng của sự vận động, một ngơi nghỉ bất ngờ của tri thức. Thế thôi! Sơn điên ư? Tại sao Sơn lại điên. Có những người có thể ngồi lì trong quán cà phê hết buổi sáng, đi tiểu hàng chục lần thì giữa Sơn và họ, ai điên ai tỉnh? Có những người bỏ ra hàng triệu đồng để mua một đêm vui thì giữa họ và Sơn, ai tỉnh ai điên? Hơn nữa, trong một ngày, thiếu gì lúc ta đâm ra lẩn thẩn, lú lẫn, nói trước quên sau hệt như người mất trí.
Sơn không hề điên gì cả. Sơn chỉ có một căn bệnh trầm kha là rất dị ứng với đám đông. Cái đám đông hỗn tạp, hầm bà lằng, phản trắc mà lại chó hùa. Hoan hô cũng chúng, đả đảo cũng chúng. Đừng dại dột chui đầu vào đó mà mang vạ. Sơn tránh xa đám đông như tránh cùi hủi.
O O O O O

Nói là nàng đẹp thì cũng chưa hẳn là đúng, nếu quan niệm đẹp là sự hài hòa giữa các phần của thân thể kiểu các hoa hậu thì qủa thực eo nàng có lớn hơn một chút, mông nàng có bè ra một chút, tướng đi của nàng có khuynh hướng nống ra hai bên một chút. Nhưng tất cả những khuyết điểm vặt vãnh đó chẳng hề làm giảm đi nhan sắc của nàng. Nàng có khuân mặt trái soan với cái mũi thon thả và cặp môi cong cớn hất ra phía trước như nữ tài tử Hollywood Cameron Diaz, nửa như ngầm bảo “Hôn em đi!”, nửa như dọa dẫm: “Hãy coi chừng!”.
Dĩ nhiên là trước một nhan sắc gần như hoàn chỉnh như vậy, họa có thằng điên trên cõi dương gian này mới không phát cuồng lên khi nhìn thấy nàng. Nhà nàng ở phía bên kia đường, nhà Sơn trọ ở chếch xa về cuối đường. Cho nên muốn chiêm ngưỡng nàng, Sơn phải chọn quán cà phê đối diện nhà nàng làm nơi thường trú. Mỗi ngày từ sáng sớm đến xế chiều Sơn cứ chường cái bản mặt chai cứng ra trước bàn dân thiên hạ để đổi lấy một nụ cười bất chợt và cái nhìn thoáng qua của nàng.
Sơn cũng quên nói, nhà nàng là một tiệm cầm đồ bình dân, nàng giữ chân thư ký lo sổ sách giấy tờ, định gía những món hàng cần bán. Vì thế gần như suốt ngày nàng ngồi ở chiếc ghế mốc meo kê ở góc phòng, ngay dưới chân cầu thang. Trên bàn nàng lúc nào cũng có một cành lay dơn tươi mầu máu hoặc một lọ cúc trắng trinh bạch dù hơi héo.
Tiệm cầm đồ khá đông khách. Thường là hạng bình dân cố cùng mang đến cầm những món đồ rẻ mạt. Khi thì chiếc điện thoại di động, chiếc xe gắn máy TQ, cái đồng hồ để đổi lấy những món tiền nho nhỏ tiêu xài lúc ngặt. Thảng hoặc cũng có người trông khá sáng sủa đến tay không. Họ vào thẳng trong nhà, thoải mái như người quen, đôi lúc thầm thì với nàng câu gì đó. Mắt nàng tỏa sáng lên, đôi môi cong cớn thêm một chút và người khách cười ré lên như vừa bị ai chọc tiết, hay bị nhấn vào “chỗ hiểm”.
Nàng thật dè sẻn lời nói, đối nghịch hẳn đôi tay cứ thoăn thoắt, hết đếm tiền lại ghi chép, kéo ngăn tủ lấy cái này cái nọ. Ai hỏi, nàng chỉ ừ à, gục gặc, nhếch mép, nhíu mày. Đúng ra, có lúc nàng cũng nói câu gì đó, nhưng chỉ khi nàng giận, cho nên câu nói hiếm hoi hoá thành lầu bầu chửi chó mắng mèo khiến cho mặt nàng thộn ra, hai má ủng đỏ càng đẹp.
Sơn nhìn nàng riết rồi cũng hoang mang. Nếu cứ trồng cây si như thế này mãi đến lúc tán gia bại sản, nàng vẫn chưa biết Sơn là ai, họ tên nghề nghiệp gì, quê quán ở đâu. Duy chỉ có gã chủ quán cà phê là được lợi. Thậm chí có vài thằng thối mồm bắt đầu đồn đại Sơn là thằng điên, trồng cây si đứa con gái tóc xanh tóc đỏ nhưng bị bệnh đần của lão.
Sau một đêm nằm tính toán, giống như một kẻ gặp nguy khốn tìm cách phá vây, Sơn bóp đầu bóp trán xem thử có cách nào tiến nhanh hơn nữa âm mưu của mình, thu ngắn khoảng cách hơn nữa giữa Sơn và nàng, đẩy mạnh công cuộc biến nàng thành vật sở hữu của riêng mình, thay vì cứ để nàng trong tình trạng “làm chủ tập thể” chẳng có ai quản lý. Sơn cũng cần khẳng định dù mình là kẻ khố rách áo ôm nhưng cũng đầy tham vọng trong tình yêu.
Như đang chơi một ván bài sinh tử, Sơn dốc túi đặt hết láng của mình lên bàn, kiểm điểm nghiêm túc xem sức lực có được bao nhiêu mà bầy đặt trèo đèo. Ngoài chiếc xe đạp Martin có chiếc ghi đông cứ chờ cụp xuống, cái máy Sony walkman cổ lỗ, cái quạt lỏng bạc nhưng vẫn còn chạy tốt, cái đồng hồ luôn đi trước thời gian, như bao tử cậu sinh viên chỉ sống nhờ cơm tháng chờ nhanh đến giờ cơm, và vài ba bộ quần áo không dám giặt mạnh, Sơn chẳng còn gì. Ai đó nói tình yêu không thể đo đếm vào vật chất, nhưng thời đại bây giờ nếu không có tiền, Sơn đố ai kiếm được một mối tình cho ra hồn, hay chỉ là những mối tình thổ tả.
Cuối cùng, Sơn tìm được cách tiếp cận với nàng nhanh nhất. Một buổi sáng, anh đến quán cà phê rất sớm. Sơn uống sang ly cà phê thứ ba thì cửa nhà nàng xịch mở. Nàng hiện ra giống một thiên thần. Hôm nay trông nàng thật rạng rỡ, vui vẻ, dù khi đẩy cánh cửa sắt vào tường nàng có sơ ý há miệng ra ngáp một cái rất “khủng bố”, tay giụi đôi mắt và chùi vào vạt áo. Nhưng không sao, con người vẫn có những khinh suất, để lộ chân tướng của mình vào lúc bất ngờ nhất cho dù có cố gắng che chắn, ngụy trang cách mấy. Hành động tự nhiên chủ nghĩa đó chẳng ảnh hưởng gì đến ấn tượng ban đầu của Sơn về nàng, mà ấn tượng ban đầu là điều quan trọng nhất, có khi nó ám ảnh bạn rất lâu trong việc bạn đánh gía về người khác. Có thể người ta nói Sơn là một kẻ ngoan cố, nhưng mặc kệ họ. Tình yêu có lúc cần mù quáng, thậm chí ngu ngu, vì nếu không thế, đã không có chất liệu cho các nhà văn nhà thơ múa bút.
Cũng như mọi hôm, nàng đẩy cửa lùa bước vào quầy, ngồi vào chỗ cố hữu của nàng, vừa xỉa răng vừa nhìn ra ngoài chờ đợi, không một chút bi lụy nơi đôi mắt bồ câu mà thỉnh thoảng nàng lại cố làm cho chúng ướt đi một chút, gợi cảm hơn một chút.
Sơn len lén tháo đồng hồ bỏ vào túi, nhấc cặp mông tê cứng khỏi chiếc ghế và lấy hết sức bình sinh bước sang bên kia đường, đến chỗ nhốt giấc mơ của mình. Dĩ nhiên là trái tim Sơn đập nhanh khác thường khi đối diện nàng, nhất là lúc nàng nhìn thẳng vào Sơn, đôi mắt từ ươn ướt chuyển sang lim dim ngờ vực.
Sơn đứng trước quầy, tay thọc vào túi, nắm chặt chiếc đồng hồ mà anh đã bỏ ra cả một buổi để đánh bóng, lấy hết những chất bẩn bám bên trong với hy vọng là gía của nó sẽ được đẩy rất cao lên giống như giá của một cô gái nhà quê lên thành thị sau một thời gian ngâm tẩy phân, phèn.
Chiụ đựng không nổi sự câm lặng rờn rợn báo hiệu nguy cơ trấn lột, nàng cao giọng hỏi Sơn. Ôi, cái giọng nói đã làm hỏng nhan sắc của nàng. Nó rè rè, nhừa nhựa; nửa nam nửa nữ:
-Ông cần gì ạ. (Phải chi nàng nói can i help you? còn dễ nghe hơn).
Sơn lùi lại thủ thế, sững một giây chết điếng rồi trở lại trạng thái bình thường.
-Anh…à, mà… tôi có cái này muốn cầm.
Nàng ứ lên một tiếng như người bị chứng húng hắng kinh niên rồi cố hạ thấp âm lượng của giọng nói. Khi nỗi nghi ngờ đã biến mất, nàng thở nhẹ một cái, trở về với con người thật của mình rồi thoăn thoắt giở sổ. Từ thế thủ nàng chuẩn bị quay sang thế công.
-Vâng ạ! Vậy ông đưa đây cháu xem!
Thế này thì tệ hại qúa. Nàng xưng hô chẳng lịch sự chút nào. Chẳng lẽ sơn lại gìa thế sao. Sơn còn đang nghĩ miên man theo kiểu bỏ của chạy lấy người thì nàng lên tiếng.
-Đâu, cái của ông đâu?
-Cái gì? Của ai?
Sơn giật nẩy người khi bị kéo ra khỏi vô thức và buột mồm như kẻ mộng du. Suýt chút nữa cái tật nói lắp của anh đã phản lại anh. Nàng bật cười ha hả trước một tình huống không lường trước. Sao một người con gái xinh đẹp như nàng lại có thể cười to đến thế. Nàng cười văng cả nước mắt nước mũi.
Sơn đưa cho nàng cái đồng hồ. Nàng nhìn cái đồng hồ rồi nhìn từ đầu đến chân Sơn, ra bộ là nàng đang đánh gía về Sơn, xem mối quan hệ giữa Sơn và vật thể bé nhỏ này, chúng có phải là “của” nhau hay của bá tánh, để truy xét Sơn là đứa sa cơ lỡ vận hay một tên ăn cắp vặt. Đánh gía cách nào thì cũng bất lợi cho Sơn.
Nàng vói tay mở đèn. Ánh đèn 100 watts làm cho mọi vật trở thành vàng vọt bệnh hoạn. Nàng thận trọng đặt chiếc đồng hồ dưới ánh sáng, ấn ra ấn vào cái chốt máy. Thậm chí nàng còn đưa cả lên mũi để ngửi. Tất cả các giác quan của nàng đều căng ra để tránh giảm tối đa những lầm lẫn nhỏ nhất. Cứ như thế, sau hai phút, chiếc đồng hồ của Sơn qua tay nàng trở thành một vật thảm hại.
Nàng đẩy nó về phía Sơn, tay vẫn cầm cuốn sổ, mặt lạnh như tiền.
-100 ngàn được không ông?
-Sao?Cái gì?
Vẫn cái tật mau mồm mau miệng chết người. Nhưng lần này thì Sơn nổi đóa thật sự. Cái đồng hồ mua trên 1 triệu mới có 6 tháng. Nhưng Sơn lại nghĩ mình đến đây vì mục đích khác kia. Vả lại Sơn có bán đứt cái đồng hồ này cho nàng đâu. Sơn sửa bộ, hai má bắt đầu nóng bừng.
-Vâng, anh… à, mà tôi đồng ý.
Nàng hỏi tên Sơn, viết vào tờ biên lai. Xé cho Sơn 1 nửa kèm theo 100.000 đồng toàn bằng giấy 10 ngàn, nói:
-Cám ơn ông, Lần sau có gi khác ông cứ mang lại đây. Cái đồng hồ này qúa tã.
Sơn nắm tờ giấy một tay, tiền bạc một tay, chẳng nghe nàng nói vì còn mê mải nhìn cái mồm nàng “tém’ lại sau khi trề ra phát âm chữ “tã” cho gọn hơn. Hình như hàm răng trên của nàng có vẩu ra một chút mà nhìn xa Sơn tưởng môi nàng cong lên khêu gợi. Mũi nàng không thẳng mà có chỗ gồ lên như bị u xương ở vị trí giữa hai mắt. Còn một vết sẹo nơi má trái nữa.
Khi Sơn dợm quay lưng, đột ngột nàng thò tay vào gầm bàn lấy ra một trái nhãn lồng bỏ vào mồm, nhay vỏ và hột rồi phun toẹt dưới chân. Rồi nàng lấy thêm một trái, hai trái nữa cho đến khi dưới chân nàng chỉ toàn vỏ và hột nhãn. Hai khoé môi nàng dính những bợn nhãn trắng nhờ nhờ trông tệ hại.
Sơn thở dài ngao ngán quay lại quán cà phê, mang theo thất bại do chính mình gây ra. Sơn nốc hết cặn cà phê còn sót lại, thấy đắng ngắt, tanh lợm, hé mắt nhìn sang tiệm cầm đồ. Lần này vì tò mò nhiều hơn là khoái cảm. Khi không còn gì để ăn, nàng vẫn ngồi sau khòm lay dơn đỏ máu, vòng tay ôm chặt cái quầy như sợ ai cướp mất. Sơn nhìn nàng ngầm bảo: “Xin chào mối tình thổ tả của tôi” và bỗng bật lên cười sằng sặc như vừa bị ai nhấn vào chỗ hiểm.
